Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘SÁNG TÁC’ Category

NƯỚC

… Anh thấy mình ngồi ở nghĩa trang của một vùng ngoại ô hoang vắng. Những ngôi mộ có lẽ đã hiện diện ở đây từ lâu lắm. Từng đám rêu đã cháy khô như mảng mài của vết thương đang dần bong tróc trên những tấm bia xi măng gãy vỡ. Màu nâu đen tăm tối và loang lổ xâm chiếm lấy mắt anh. Niêm mạc như khô đi. Con ngươi nằm trơ ra trong một bãi bùn nứt nẻ dưới nắng. Có thứ gì đó len lỏi vào hốc mắt, trĩu nặng dần ở phía giữa hộp sọ rồi nông ra sau ót. Đôi mắt trở thành một lỗ hổng trống hoác. Anh nhiều lần bất chợt nhận ra mình đang nhìn vào ai đó với đôi mắt trống rỗng. Rồi một trong những lần đó anh đã nhìn cô, hay đúng hơn là ánh mắt anh nhìn về hướng có ánh mắt cô. Anh đã thấy cô hoảng sợ đến nhường nào. Cô run rẩy nhìn xuống đống sách báo cũ. Sau này, cô hỏi anh cảm thấy gì khi nhìn vào ánh mắt cô trong lần đầu tiên gặp nhau ấy. Thực ra không gì cả, trống rỗng…

Advertisements

Read Full Post »

NƯỚC

Tiếng ai đó như bà chủ nhà gõ cửa phòng. Hình như lúc này đã là đầu buổi chiều. Anh không nhớ mình đã nằm trong căn phòng này từ khi nào. Anh lắng nghe nhưng không lên tiếng. Có lẽ bà muốn biết anh còn trong phòng hay không. Bà có một nỗi ám ảnh về việc kiểm tra xem ai đang ở trong những căn phòng trọ của mình. Có lần bà đã cho người phá khóa phòng từ bên ngoài khi gọi mãi không nghe thấy tiếng anh trả lời. Bà giải thích rằng người thuê trước đã nằm trong phòng này đến kiệt sức và may nhờ bà chủ động phá cửa phòng nếu không thì cũng không biết thế nào. Anh đã trả lời bà là đôi khi người ta có thể chỉ muốn được bỏ mặc mà thôi. Và anh nhớ rằng mình chợt cảm thấy run rẩy về câu trả lời ấy. Nó dường như rất quen thuộc, anh đã nói như thế nhiều lần rồi thì phải. Bà cũng khựng lại nhìn anh có vẻ rất ngạc nhiên. Lần này bà lại gọi tên anh. Mình sẽ phải trả lời rồi. Bà nói gì đó rồi bỏ đi, sau khi nghe tiếng trả lời, chắc là đã an tâm rằng anh vẫn còn tồn tại. Anh rất ngại mỗi khi phải cất tiếng trả lời như thế. Nhiều khi anh nghĩ sự có mặt của mình ở đâu đó chỉ làm phiền người khác. Thời gian cứ trôi và sự vật vẫn thế ngay cả khi chúng không có anh. Không biết những vết nứt của căn phòng trọ trước giờ thế nào. Có lẽ chúng đã cảm thấy bớt phiền toái. Tại sao người ta hay ghét nhau và đau khổ vì nhau, nhiều lần anh tự hỏi như thế, và lần nào cũng chỉ là một câu trả lời khả dĩ chấp nhận được, vì người ta liên quan đến nhau nhiều quá. Anh uể oải trườn dậy với tay tìm chai nước uống. Rồi mình cũng phải quen với nơi này thôi. Hay lại có thể tiếp tục ra đi. Anh không biết nữa. Anh đã từng cố gắng quen với nơi ở cũ, quen với lối lên cầu thang, với cả bức tường loang lổ mà mỗi khi anh chạm tay vào thì vôi vữa bong tróc ra, bám lấy tay anh. Anh nhớ lần đầu tiên tìm thấy căn phòng trọ ấy ở một con hẻm quận 6 ồn ào tiếng máy từ xưởng tái chế nhựa của những gia đình người Hoa. Qua những con hẻm luôn rít lên như khoan vào óc, với con rạch nhỏ đen đúa chất thải hóa học từ xưởng tái chế, căn phòng trọ của anh trên tầng một, nơi âm thanh của máy móc và mùi nước thải của con rạch đan dệt với nhau tạo thành một khoảng cách đủ để anh rời xa những gì đang đeo bám và níu kéo từ quá khứ. Anh đã hi vọng có thể lẩn mình sau những căn nhà gạch xây từ đầu thế kỉ, và vùi sâu mình dưới những âm thanh phiền phức đó. Nhưng bóng tối và những vết đinh trên vách tường đêm đêm vẫn hiện lên trong giấc ngủ của anh.

Read Full Post »

Nước

Lần đầu tiên bước vào căn phòng này cũng trong tiếng mưa rên rỉ, anh vẫn còn như cảm thấy các lỗ chân lông trên cánh tay mình buốt lạnh và tê nhẹ sau khi chạy xe vòng vòng hàng giờ dưới mưa tìm phòng trọ. Bà chủ nhà đang nói điều gì đó về người thuê cũ. Hình như đó là một anh chàng sống lặng lẽ và luôn đóng cửa phòng. Rồi bà không nói gì nữa, ánh mắt dừng lại ở thành cửa sổ đầy những vết đinh. Căn gác yên lặng. Anh không biết mình đã từng ngồi ở đó nhìn ra ô cửa sổ vào lúc nào. Năm tuổi, sáu tuổi hay mười tuổi. Hay đó chỉ là hình ảnh tưởng tượng không bao giờ có thực mà não anh bịa ra để che giấu điều gì đó. Những hình ảnh như thế, phải, những hình ảnh như thế luôn thay đổi và biến ảo mỗi khi anh cố nghĩ về quá khứ của mình. Khi thì là cậu thiếu niên ngồi trên ghế đá một nghĩa trang ngoại ô Sài Gòn, khi thì là cậu bé ngồi trên chạc ba của cây mắm bên bờ một con rạch ở Rừng Sát, và rất nhiều khi là một đứa trẻ ngồi tựa bên ô cửa sổ đẫm lạnh nước mưa. Nhưng hình ảnh ô cửa sổ ấy luôn trở đi trở lại mỗi khi anh lắng nghe tiếng mưa. Bà chủ nhà nhìn và hỏi anh có định thuê không. Anh không biết chắc chắn liệu đây có phải là nơi mình tìm kiếm. Ngần ngừ một lúc nhưng cuối cùng anh cũng gật đầu. Nơi trọ cũ không còn đem đến cho anh cảm giác bình yên nữa. Đã nhiều ngày trôi qua anh không thể làm gì nghĩ gì. Anh biết mình phải tiếp tục ra đi, anh không còn bình yên được với nơi đó nữa. Suy nghĩ này ngày một rõ ràng hơn trong anh. Không biết tự bao giờ, căn phòng trọ lặng lẽ ấy đã dần trở nên xa lạ. Mỗi lần đi men theo các bậc thang của nó anh cảm thấy mình như truồi sâu vào lòng đất đặc quánh. Những vết nứt trên tường trơ ra, khắc vào mắt anh từng vệt đen u tối, chầm chậm nhưng chắc chắn, hủy hoại dần tri giác của anh. Mắt anh đau nhức và tê buốt. Có lần anh soi gương và thấy chúng có những đường rạn li ti tủa ra rìa mí mắt. Anh biết mình phải rời khỏi đó, nhưng anh cũng mơ hồ cảm nhận rằng mình không thể thoát khỏi nó. Có điều gì đó luôn rờn rợn dưới lớp da mỗi khi anh đi sâu vào trong nơi nào đó tối tăm. Anh đã thử nhiều lần đi thật xa nơi này, thật xa khỏi thành phố xám xịt này, căn phòng trọ u tối này, nhưng ở bất cứ đâu, bóng tối luôn xuyên vào da thịt anh. Vẫn là thứ bóng tối ấy.

Read Full Post »

NƯỚC

(…) Lại tiếng gõ cửa nhè nhẹ, chắc là cô đến. Cô luôn như thế, gõ cửa nhè nhẹ như lần đầu cô đến căn phòng trọ của anh cách đây đã ba năm. Có lẽ anh đã nghĩ đến cô từ khi nghe tiếng gõ cửa như thế. Chúng đơn giản là xoa dịu dây thần kinh của anh luôn chực căng ra như sắp đứt lìa, như cách cô chạm nhẹ vào cuộc đời anh, và để anh ở đó. Và có lẽ như cảm thấy rằng cánh cửa không khóa, anh nghe tiếng đầu ngón tay cô khẽ chạm vào mép cửa, rồi bước chân của cô qua ngạch cửa. Bao giờ cũng vậy, cách cô cởi giày nhẹ nhàng luôn hiện qua từng hình ảnh trong óc anh. Cô chỉ ngồi đó, trong góc phòng nhờ nhờ tối. Ánh sáng buổi chiều phủ lên phần váy và đôi chân của cô một lớp mờ. Những ngón chân mảnh, ngón gần ngón cái thon dài hơn các ngón khác. Có vài lần anh chạm vào đầu ngón chân thon dài ấy và cảm thấy vết đau buốt nơi vỏ não của mình dịu nhẹ đi. Anh như cảm nhận được dòng nước lạnh của con rạch sau cơn mưa. Nước ngập đến quá mang tai, cảm giác rợn nhẹ lan dần từ hai chân lên đến đỉnh xương vai, thấu ra phía sau ót rồi ngấm lên đỉnh đầu, len lỏi vào từng chân tóc. Lan đến đâu những kí ức đau đớn quay cuồng trong anh đông cứng lại, nứt toác, rồi vỡ dần đi. “Sao anh không báo cho em biết?” Anh không trả lời, anh không biết trả lời thế nào. Anh chỉ thấy mình không nên làm phiền cô. Có lần anh nhẹ nhàng nói với cô như thế. Cô chỉ lặng lẽ nhìn xuống và bấu nhẹ đầu ngón chân của mình vào mũi giày. “Cảm ơn em đã đến anh”. Hơi thở ra của anh kéo dài như vô tận và anh thấy mình tan rữa ra sau lời cảm ơn ấy. “Anh vẫn tiếp tục tìm kiếm à?” “Anh không biết nữa. Nhưng anh cũng không còn cách nào khác”. Anh nhìn ra ngoài khoảng trống của trời chiều qua khung cửa khép hờ. Cũng màu xám đen ấy, đã trở đi trở lại trước mắt anh không biết bao nhiêu lần. Lần nào trong số chúng không phải là thực tại? Có lần anh nhìn ra ngoài trời lúc đang trưa, nhưng vẫn thấy chỉ màu xám đen ấy. Một lần khác anh cảm thấy chắc chắn rằng mình đã từng nhìn thấy màu ấy nhiều lần trong quá khứ, nhưng lại không thể nhớ ra lúc nào và với hình ảnh gì. “Em chỉ cảm thấy hơi sợ mà thôi…. Những vết đinh ấy”. Anh cựa mình khẽ xoay người hướng đôi mắt lên nhìn rõ cô hơn. Màu xám đen phủ gần khắp khuôn mặt của cô, chỉ còn một phần của mái tóc và gò má với một cánh mũi là màu hơi nhạt hơn, nhưng anh cũng cảm thấy cái nhìn của cô chầm chậm ngấm vào anh, rồi xuyên qua anh, làm anh trong suốt. Anh bỗng cảm thấy mình thật mong manh. Tất cả những điều này có ý nghĩa gì? Sự tìm kiếm khốn khổ và vô vọng này có ý nghĩa gì? Anh không biết rõ. Nhưng anh cũng không biết mình sẽ thế nào nếu thôi tìm kiếm. Đã nhiều lần anh nghĩ mình nên dừng lại, đó là khi anh nằm một mình trong căn phòng trọ cũ trước đây, lắng nghe tiếng ồn ào từ dưới con hẻm vọng lên. Căn phòng lạnh lẽo và xám đen với những viên gạch bông dơ bẩn và nứt nẻ nối đuôi nhau một cách buồn chán. Anh đã nằm yên như thế từ ngày này sang ngày khác để lắng nghe cơ thể của mình tan ra, ngấm vào từng vết nứt của sàn gạch. Để cảm thấy tất cả sự vô nghĩa khi hồi tưởng về nhiều ngày dài lang thang hết con hẻm này đến con hẻm khác. Nhưng những vết đinh ấy vẫn không thôi len lỏi vào trong cơ thể anh. Chúng xuyên qua thớ gân, làm nứt những khớp xương của anh. Chúng làm anh rạn vỡ và tê liệt. “Nhưng anh nên báo cho em. Đừng như thế nữa”. Thực ra anh cũng không biết chắc rằng mình sẽ lại dời đi đâu (…)

Read Full Post »

KHÔNG Ở ĐÂU

Anh đang cố níu giữ chân mình trên con đường nhỏ dẫn vào công viên.

Những khóm cây ở đây thật lạ. Chúng xám xịt, khô héo. Vậy mà có lúc anh cứ ngỡ là cây luôn có màu xanh. Một vài cành cây chìa ra như cố chạm đến vạt áo anh. Nhưng không còn kịp nữa. Con đường nhỏ giờ như một nét vẽ nguệch ngoạc đang chìm dần phía dưới. Bàn tay lạnh buốt của ai đó đã xuyên qua da thịt anh, luồn vào lồng ngực, bóp chặt lấy tim anh.

Và anh thấy mình hóa thành màu đỏ quạch của bóng hoàng hôn cuối chân trời.

 

Read Full Post »

NƯỚC

 

(..) Mưa quật mạnh vào cửa gỗ, nước mưa xuyên qua khe cửa chảy thành dòng trên tường, vài dòng đã gần chạm đất. Nền phòng dần mềm đi và lỏng ra, chân ghế bắt đầu lún xuống. Anh đứng dậy bước thử vài bước thì chân không nhấc lên được nữa. Bàn và ghế nghiêng dần. Những quyển sách từ từ trượt ra khỏi mặt bàn và rơi xuống. Tiếng rơi vang động khắp căn phòng, đau buốt lên tận óc. Chất lỏng dưới nền lạnh buốt từ từ bò lên nuốt lấy đôi chân. Anh bình thản, như đã chờ đợi việc này lâu lắm rồi. Hình như nó đã từng xảy ra một lần nào đó trong quá khứ. Cảm giác tê buốt từ từ thấm qua các lỗ chân lông, luồn lách và bám thít vào những sợi gân máu li ti, xuyên vào từng tầng cơ thịt. Những sợi gai lạnh buốt bò lên và bám vào thành xương đùi như những cây leo quái vật trong một bộ phim kinh dị nào đó (…)

Read Full Post »

VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

Adam tỉnh dậy, nhận ra một bên ngực và sườn của mình đã rỗng toác. Tiếng Thượng Đế vang lên trong đầu: ta ban cho con người đàn bà này từ thân thể con. Anh ngước nhìn lên. Đứng trước anh là sinh thể nhỏ nhắn đang cười môi còn chưa khô vết máu.

*

“Không có quả táo như thế, chỉ có các ranh giới ở trong ngươi mà thôi”.
Con rắn nhìn sâu vào mắt người đàn ông. Đôi mắt mệt mỏi thoáng hướng lên bầu trời xanh như cảm nhận sự sâu thẳm khôn cùng của câu trả lời.
“Con người các ngươi được làm ra từ bụi đất, nhưng luôn bị dằn vặt bởi các giao ước. Tại sao lại như thế? Hãy tự đi tìm câu trả lời. Nó không có ở đây”.

*

Adam nhìn quả táo trên tay. Anh chẳng còn quan tâm con rắn đã nói những gì. Anh chỉ biết mình không thuộc về nơi này. Nàng vẫn nhìn anh chờ đợi.

“Nhưng rồi đây người ta sẽ chỉ nói về em”.

“Em biết”.

Nàng nhẹ nhàng trả lời và gục đầu vào vai anh.

 

Read Full Post »

Older Posts »