Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘SÁNG TÁC’ Category

NƯỚC

(…) Lại tiếng gõ cửa nhè nhẹ, chắc là cô đến. Cô luôn như thế, gõ cửa nhè nhẹ như lần đầu cô đến căn phòng trọ của anh cách đây đã ba năm. Có lẽ anh đã nghĩ đến cô từ khi nghe tiếng gõ cửa như thế. Chúng đơn giản là xoa dịu dây thần kinh của anh luôn chực căng ra như sắp đứt lìa, như cách cô chạm nhẹ vào cuộc đời anh, và để anh ở đó. Và có lẽ như cảm thấy rằng cánh cửa không khóa, anh nghe tiếng đầu ngón tay cô khẽ chạm vào mép cửa, rồi bước chân của cô qua ngạch cửa. Bao giờ cũng vậy, cách cô cởi giày nhẹ nhàng luôn hiện qua từng hình ảnh trong óc anh. Cô chỉ ngồi đó, trong góc phòng nhờ nhờ tối. Ánh sáng buổi chiều phủ lên phần váy và đôi chân của cô một lớp mờ. Những ngón chân mảnh, ngón gần ngón cái thon dài hơn các ngón khác. Có vài lần anh chạm vào đầu ngón chân thon dài ấy và cảm thấy vết đau buốt nơi vỏ não của mình dịu nhẹ đi. Anh như cảm nhận được dòng nước lạnh của con rạch sau cơn mưa. Nước ngập đến quá mang tai, cảm giác rợn nhẹ lan dần từ hai chân lên đến đỉnh xương vai, thấu ra phía sau ót rồi ngấm lên đỉnh đầu, len lỏi vào từng chân tóc. Lan đến đâu những kí ức đau đớn quay cuồng trong anh đông cứng lại, nứt toác, rồi vỡ dần đi. “Sao anh không báo cho em biết?” Anh không trả lời, anh không biết trả lời thế nào. Anh chỉ thấy mình không nên làm phiền cô. Có lần anh nhẹ nhàng nói với cô như thế. Cô chỉ lặng lẽ nhìn xuống và bấu nhẹ đầu ngón chân của mình vào mũi giày. “Cảm ơn em đã đến anh”. Hơi thở ra của anh kéo dài như vô tận và anh thấy mình tan rữa ra sau lời cảm ơn ấy. “Anh vẫn tiếp tục tìm kiếm à?” “Anh không biết nữa. Nhưng anh cũng không còn cách nào khác”. Anh nhìn ra ngoài khoảng trống của trời chiều qua khung cửa khép hờ. Cũng màu xám đen ấy, đã trở đi trở lại trước mắt anh không biết bao nhiêu lần. Lần nào trong số chúng không phải là thực tại? Có lần anh nhìn ra ngoài trời lúc đang trưa, nhưng vẫn thấy chỉ màu xám đen ấy. Một lần khác anh cảm thấy chắc chắn rằng mình đã từng nhìn thấy màu ấy nhiều lần trong quá khứ, nhưng lại không thể nhớ ra lúc nào và với hình ảnh gì. “Em chỉ cảm thấy hơi sợ mà thôi…. Những vết đinh ấy”. Anh cựa mình khẽ xoay người hướng đôi mắt lên nhìn rõ cô hơn. Màu xám đen phủ gần khắp khuôn mặt của cô, chỉ còn một phần của mái tóc và gò má với một cánh mũi là màu hơi nhạt hơn, nhưng anh cũng cảm thấy cái nhìn của cô chầm chậm ngấm vào anh, rồi xuyên qua anh, làm anh trong suốt. Anh bỗng cảm thấy mình thật mong manh. Tất cả những điều này có ý nghĩa gì? Sự tìm kiếm khốn khổ và vô vọng này có ý nghĩa gì? Anh không biết rõ. Nhưng anh cũng không biết mình sẽ thế nào nếu thôi tìm kiếm. Đã nhiều lần anh nghĩ mình nên dừng lại, đó là khi anh nằm một mình trong căn phòng trọ cũ trước đây, lắng nghe tiếng ồn ào từ dưới con hẻm vọng lên. Căn phòng lạnh lẽo và xám đen với những viên gạch bông dơ bẩn và nứt nẻ nối đuôi nhau một cách buồn chán. Anh đã nằm yên như thế từ ngày này sang ngày khác để lắng nghe cơ thể của mình tan ra, ngấm vào từng vết nứt của sàn gạch. Để cảm thấy tất cả sự vô nghĩa khi hồi tưởng về nhiều ngày dài lang thang hết con hẻm này đến con hẻm khác. Nhưng những vết đinh ấy vẫn không thôi len lỏi vào trong cơ thể anh. Chúng xuyên qua thớ gân, làm nứt những khớp xương của anh. Chúng làm anh rạn vỡ và tê liệt. “Nhưng anh nên báo cho em. Đừng như thế nữa”. Thực ra anh cũng không biết chắc rằng mình sẽ lại dời đi đâu (…)

Advertisements

Read Full Post »

KHÔNG Ở ĐÂU

Anh đang cố níu giữ chân mình trên con đường nhỏ dẫn vào công viên.

Những khóm cây ở đây thật lạ. Chúng xám xịt, khô héo. Vậy mà có lúc anh cứ ngỡ là cây luôn có màu xanh. Một vài cành cây chìa ra như cố chạm đến vạt áo anh. Nhưng không còn kịp nữa. Con đường nhỏ giờ như một nét vẽ nguệch ngoạc đang chìm dần phía dưới. Bàn tay lạnh buốt của ai đó đã xuyên qua da thịt anh, luồn vào lồng ngực, bóp chặt lấy tim anh.

Và anh thấy mình hóa thành màu đỏ quạch của bóng hoàng hôn cuối chân trời.

 

Read Full Post »

NƯỚC

 

(..) Mưa quật mạnh vào cửa gỗ, nước mưa xuyên qua khe cửa chảy thành dòng trên tường, vài dòng đã gần chạm đất. Nền phòng dần mềm đi và lỏng ra, chân ghế bắt đầu lún xuống. Anh đứng dậy bước thử vài bước thì chân không nhấc lên được nữa. Bàn và ghế nghiêng dần. Những quyển sách từ từ trượt ra khỏi mặt bàn và rơi xuống. Tiếng rơi vang động khắp căn phòng, đau buốt lên tận óc. Chất lỏng dưới nền lạnh buốt từ từ bò lên nuốt lấy đôi chân. Anh bình thản, như đã chờ đợi việc này lâu lắm rồi. Hình như nó đã từng xảy ra một lần nào đó trong quá khứ. Cảm giác tê buốt từ từ thấm qua các lỗ chân lông, luồn lách và bám thít vào những sợi gân máu li ti, xuyên vào từng tầng cơ thịt. Những sợi gai lạnh buốt bò lên và bám vào thành xương đùi như những cây leo quái vật trong một bộ phim kinh dị nào đó (…)

Read Full Post »

VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

Adam tỉnh dậy, nhận ra một bên ngực và sườn của mình đã rỗng toác. Tiếng Thượng Đế vang lên trong đầu: ta ban cho con người đàn bà này từ thân thể con. Anh ngước nhìn lên. Đứng trước anh là sinh thể nhỏ nhắn đang cười môi còn chưa khô vết máu.

*

“Không có quả táo như thế, chỉ có các ranh giới ở trong ngươi mà thôi”.
Con rắn nhìn sâu vào mắt người đàn ông. Đôi mắt mệt mỏi thoáng hướng lên bầu trời xanh như cảm nhận sự sâu thẳm khôn cùng của câu trả lời.
“Con người các ngươi được làm ra từ bụi đất, nhưng luôn bị dằn vặt bởi các giao ước. Tại sao lại như thế? Hãy tự đi tìm câu trả lời. Nó không có ở đây”.

*

Adam nhìn quả táo trên tay. Anh chẳng còn quan tâm con rắn đã nói những gì. Anh chỉ biết mình không thuộc về nơi này. Nàng vẫn nhìn anh chờ đợi.

“Nhưng rồi đây người ta sẽ chỉ nói về em”.

“Em biết”.

Nàng nhẹ nhàng trả lời và gục đầu vào vai anh.

 

Read Full Post »

NGÔN TỪ

 

Ta quất vào nhau

những nhát roi

quá khứ

buồn nôn

nụ hôn

buổi chiều ngoảnh mặt

 

Ta đóng đinh vào tim nhau

những cơn đói

nhói đau

cống rãnh

ngày dài

 

Ta khoan vào tâm hồn nhau

giấc mơ

hoảng loạn

những con đường…

 

Read Full Post »

NGƯỜI ĂN NÃO

Một đêm, tôi thấy mình đang ngồi ăn não của mình.

Read Full Post »

MẶT NẠ

 

Ngày….

Rồi mình sẽ viết một quyển tiểu thuyết về cái nghề này.

Anh nghĩ như thế mỗi lần cảm thấy mình không qua nổi, cảm thấy mình quá chán chường, cảm thấy những mảnh vỡ găm nát lồng ngực đã rệu rã. Thỉnh thoảng trong lúc nào đó khi cơn nhói đau buốt lên trong óc, anh lại tự hỏi tại sao mình lại rơi vào tình trạng này nhỉ, tình trạng mà có nhà văn đã từng miêu tả trong một tác phẩm nổi tiếng viết về bi kịch của con người không thể chịu nổi chính mình.

 

Ngày…

Nỗi đau đớn là gì? Phải chăng là lúc ta cảm nhận được bản thân chỉ là những mảnh vụn rệu rã đang cố dính dáng vào nhau trong khoảnh khắc hiện tại. Mảnh vụn này cố bám víu lấy mảnh kia, như sợ chính nó trôi tuột vào hư vô. Anh nhiều lần đã cảm nhận điều ấy. Như một lần anh đi lang thang ngoài đường, đau buốt lên trong óc. Cảm thấy cái nhìn này không phải của mình, lắng nghe này không phải của mình, đôi tay này không phải của mình, tất cả là trống không. Nhưng anh lại cảm thấy mình đang đi. Sao lại có thể như thế.

 

Ngày…

Rồi mình sẽ viết một quyển tiểu thuyết về cái nghề này. Một lần, khi kể với người bạn về những việc đang làm trong nỗi chán chường, anh đã nghĩ thế. Thú thực lúc ấy, anh cảm thấy căm ghét cái nghề này, cái nghề làm cho con người anh phân ra làm hai mảnh, một mảnh đóng khung anh trong cái hộp bằng thiếc. Một mảnh cháy rực lên muốn thiêu đốt tất cả. Anh không được sống là mình vì cái nghề này, nhưng anh phải sống, vì cái nửa bên kia, cái nửa cháy lên ấy, nghịch lí thay. Có một lúc nào đó anh chợt nhận ra rằng mình không được chuẩn bị cho cái nghề này. Cần một người xứng đáng hơn anh ở vị trí của anh, đó không phải là anh. Rồi anh, đứng ở nửa bên kia, bên ngoài cái hộp, tự nhìn lại nửa bên này. Anh thấy mình co ro đi đi lại lại trong cái hộp thiếc ấy. Nó thật chật chội. Anh không biết mình đang làm gì. Nhưng anh cảm thấy mình không thuộc về cái nghề này.

 

Ngày…

Mình sẽ viết về cái nghề này, mình sẽ viết. Anh tìm đọc hết các tác phẩm văn học viết về nghề này. Anh thấy tất cả chúng mới hời hợt làm sao. Chúng không nói được sự giả dối của nghề, tất nhiên, mà ngay cả sự đúng đắn của nghề cũng không thể nốt. Không nói được sự giả dối thì cũng không nói được sự đúng đắn, lương thiện. Cái nghề thật lạ. Cái nghề mà sự lương thiện của nó chính là sự giả dối của nó. Khi càng tỏ ra lương thiện thì lại càng giả dối. Anh cố tỏ ra lương thiện, anh cố làm cho mọi người của mình hài lòng, từ người này đến người khác, đó là lúc anh cay đắng nghĩ rằng thực ra mình đang dối họ. Có cái nghề nào chán chường và thê thảm như thế không? Cái nghề làm cho anh đau đớn khi còn không biết điều nào là thực sự đúng. Mà có điều nào là thực sự đúng trên đời này?

Một lần, vì muốn thoát khỏi sự chán chường, anh chuẩn bị một cốt truyện xoay quanh nhân vật có lòng tốt trong nghề. Mẫu hình nhân vật sẽ là một đồng nghiệp của anh, một người vô cùng tốt. Tấm lòng anh ta lương thiện, hành động anh ta cao cả, anh ta luôn nghĩ về mọi người, luôn ý thức được trách nhiệm của mình trong nghề một cách tốt nhất. Nhưng rồi anh chợt nhận ra cuộc sống như thế là cuộc sống quá chật hẹp, quá tẻ nhạt. Hành động tốt ư? Hành động tốt thì có nghĩa gì khi những hành động ấy cứ lặp đi lặp lại. Còn gì vô nghĩa hơn một hành động tốt cứ lặp đi lặp lại. Đến một lúc nào đó ta sẽ thấy rằng lặp đi lặp lại hành động nào đó thì thực là ngu xuẩn. Ngu xuẩn thì có thực sự tốt không?

Hay anh sẽ miêu tả một nhân vật vô tích sự nhưng theo anh nghĩ đó chính là người tốt? Có lần anh nghe câu chuyện về một người rất chán chường trong nghề. Một người không làm gì cả. Anh ta không làm gì cả, hay việc đáng làm cho nghề anh ta lại không làm. Anh ta tuyên bố rằng mình chẳng cần phải làm gì. Một người mà, dù chưa từng gặp mặt, nhưng anh tưởng tượng ngay được một giọng nói chậm, ngập ngừng và gằn nhẹ từng tiếng, với đôi mắt đanh lên luôn chực chờ bộc lộ sự phẫn nộ. Sự tự kiềm chế quá lâu làm cho anh ta không biết cách bộc lộ mình như thế nào. Con người anh ta không phải là của anh ta nữa, nó là khối đúc của những gì đã làm cho anh ta trở nên như thế này. Anh ta là một kẻ chán chường bậc nhất. Rồi đột nhiên anh cảm thấy người ấy thực đáng ngưỡng mộ, ít ra là anh ta hơn hẳn mình. Anh ta không thèm làm việc phải làm, hay ít nhất anh ta cũng làm với thái độ khinh bỉ.

 

Ngày…

Mình phải viết một cái gì đó. Anh thường tự nhủ như thế sau những lần tỉnh dậy khi cơn choáng đã qua. Anh mắc chứng choáng ngất không biết tự bao giờ. Thỉnh thoảng đang làm việc gì đó bỗng dưng tất cả thành đổ sụp xuống, tan rã đi, anh tỉnh lại thì thấy mình đang nằm gục, khi thì trên bãi nước tiểu của chính mình, khi thì dưới chân ghế, hoặc bên vệ đường. Một cơn đau buốt xuyên từ dưới cạnh hàm lên đỉnh đầu, hoặc từ hốc mắt xuyên qua sau ót, như ai đó vặn con ốc vít to xoáy trôn ốc vào đầu anh. Những cơn đau buốt ấy xảy ra ngày càng thường xuyên hơn, không còn chỉ sau những lần choáng ngất nữa. Một lúc nào đấy bất chợt dòng chảy suy tư trong anh ngừng lại, và cái đau buốt lại xuyên từ cạnh hàm qua óc lên đến đỉnh đầu, hoặc từ hốc mắt xuyên qua phía sau ót.

 

Ngày…

Mình phải viết một tác phẩm về cái nghề này. Có lần anh sẵn sàng ngồi viết, nhưng rốt cục chỉ được mấy câu thơ. Bài thơ ấy giờ đã thất lạc, nhưng anh còn nhớ, cuối bài thơ là hình ảnh đôi mắt. Một đôi mắt to tròn khác thường như hai lỗ đen sâu hoác ngơ ngác nhìn anh từ phía xa, cuối góc phòng. Đôi mắt như con ốc vít vặn xoáy trôn ốc xuyên qua óc anh. Đó có lẽ là lần duy nhất anh có thể viết và đã viết được cái gì đó khả dĩ, dù anh luôn đau đáu nghĩ về việc phải viết một cái gì đó lớn lao hơn, sâu thẳm hơn hay khốc liệt hơn. Một lần khác anh định viết một truyện ngắn, nhưng rồi anh lại viết lan man, rất lan man, về tương lai. Anh chợt nhận ra rằng mình không thể viết về tương lai. Nhất là tương lai của cái nghề này. Đơn giản là vì nó không có tương lai, những hành động lặp đi lặp lại thì không bao giờ có tương lai, cũng không có quá khứ, và hiện tại cũng không. Nó đơn giản là những hành động biểu thị một sự tồn tại trần trụi nào đó. Thế thôi.

 

Ngày…

Một lần khác, anh nghĩ, hay mình sẽ kể về chính mình? Nhưng ngay lập tức anh vô cùng xấu hổ khi nghĩ đến việc mình sẽ miêu tả chính mình. Anh có dám đối diện với mình khi miêu tả về chính mình không? Anh nghĩ là mình không thể. Chỉ nghĩ về việc ấy thôi là đầu anh lại đau buốt lên, từng nơron thần kinh đứt lìa ra trong óc não. Thậm chí có lúc anh nghĩ mình thực sự đã bị loạn thần kinh, rồi anh lại nghĩ mình có lẽ sẽ tìm được một cách thức gì đấy để chữa được căn bệnh này, như đọc các sách tâm lí chẳng hạn. Nhưng anh phì cười, một người loạn thần kinh đang suy nghĩ cách chữa chứng bệnh loạn thần kinh của mình, thì suy nghĩ ấy có phải là loạn thần kinh không? Một kẻ loạn thần kinh thì sẽ viết về nghề của mình như thế nào?

 

Ngày…

Anh không nhớ rõ lí do gì làm anh chọn cái nghề này. Có lẽ lí do ấy đã luôn lẩn tránh sự hồi tưởng của anh. Mỗi lần anh cố nhớ về nó, thì góc bên trong của mắt trái anh lại đau buốt lên, cũng là mũi khoan ấy, nhưng lần này nó quay mũi hướng lên phía trên, lan tỏa khắp đỉnh đầu, rồi lại vòng xuống phía dưới ót và cuối cùng xuyên ra phía trước. Cứ mỗi lần anh cố nhớ thì kí ức lại bỏng buốt lên, rồi não như không hoạt động nữa, như thể từng tế bào bị nung chảy ra. Vậy mà lần nào kể về nghề, anh lại tỏ ra rất hào hứng, anh nói về một lí do cao cả nào đó, mỗi lần là một lí do khác nhau. Và sau khi nói xong, thì anh mờ mắt đi vì luồng tê buốt chạy qua não.

 

Ngày….

Anh bắt đầu xoay sở để có một giải pháp trị liệu cho những cơn đau buốt của mình. Anh thử cố gắng căng các giác quan của mình ra, căng sự nhạy cảm âm thanh, căng sự nhạy cảm của mắt nhìn, căng sự nhạy cảm của cơ thể. Kéo giãn nó ra tối đa, chừng như thể các nơron thần kinh tự trương nở ra hết mức, các cảm nhận của óc não tiêu tan đi, không còn cảm xúc, không còn suy nghĩ, chỉ còn hoạt động thuần túy cơ học của các tế bào. Giải pháp này có vẻ khá khả thi. Cơn đau buốt bắt đầu rã ra, ngấm khắp cơ thể, trì nặng các tế bào. Rồi chúng chìm dần đi, tan dần đi. Sau mỗi lần như thế anh kiệt sức, đổ gục xuống, chìm trong một trạng thái trống rỗng và mệt mỏi.

 

Ngày…. tiếp

Giới hạn của sự chấp nhận hoàn cảnh là gì? Có lần anh bất chợt đặt câu hỏi đó cho mình khi nghĩ về mình. Phải chăng ta vẫn còn chấp nhận hoàn cảnh vì đôi khi trong giây lát nào đó ta cảm thấy mình vẫn còn bình yên trong thể xác này? Hay giữa những cơn đau buốt kéo dài triền miên, một đôi lúc nào đó, khi các tế bào thần kinh đã rỗng toác, tan chảy ra, hay đơn giản là chúng tê dại đi, ta cảm thấy trong mình một sự trống không tận cùng, ngay khoảnh khắc ấy, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa, kể cả hoàn cảnh, kể cả sự tê dại này. Tất cả đều không là gì cả. Lúc ấy, không còn gì là sự chấp nhận nữa.

 

Ngày….

Nhưng rồi những cơn đau buốt lại bùng lên dữ dội hơn. Giải pháp tự làm đầu óc mình tê dại không còn tác dụng với nó nữa. Anh thử tìm một giải pháp khác. Một lần anh thử va đầu mình thật mạnh vào cạnh tường. Một cảm giác bùng bật choáng mạnh nơi nửa phần đầu phía trái đúng lúc mũi khoan tê buốt đi về hướng đó. Anh choáng váng ngồi xuống ôm đầu và cảm nhận cơn đau buốt chỉ còn là những cảm giác nhói lên từng vết trong một cơn đau chấn động đang loang dần mạnh mẽ khắp cơ thể. Cánh này tỏ ra hiệu nghiệm hơn hẳn. Đầu anh như rã ra, xương sọ chấn động và tê đi trong từng vết nứt toác của nó.

 

Ngày….

Anh đang nhìn thẳng vào những đôi mắt to đen sâu hoác và nói. Anh phải nói say sưa hào hứng về những điều mà trong thâm tâm anh hiểu rõ hơn ai hết đó là những điều vô nghĩa. Nhưng anh cũng hiểu rất rõ rằng mình không thể làm khác. Mình phải nói như thế, với điệu bộ như thế, với sự nhấn nhá như thế, với ánh mắt như thế. Nhưng rồi anh cảm thấy da mặt mình tê sần đi. Cảm giác gắng gượng hết mức tuột ra theo lớp da mặt chảy dài xuống dưới cằm, nhầy nhụa và quánh lại. Đột nhiên anh nói một câu gì đó ngoài dự tính và cười sằng sặc. Anh phải cố gắng cúi gằm mặt xuống để che đi những lớp cuộn trên da của một điệu cười mà anh biết là nó rất dễ sợ. Anh cảm thấy lớp da mặt bắt đầu bệu ra. Anh cố gắng giữ cho môi mình thôi trễ ra theo điệu cười. Nhưng anh không thể dừng được nữa, những lớp da chùn xuống và đang tuột dần tuột dần khỏi ngạnh xương hàm. Anh đột ngột chạy ra ngoài, đầu óc tê dại đi trong khi tiếng cười vẫn còn vang vọng khắp căn phòng.

 

 

Read Full Post »

Older Posts »