Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba, 2018

Đây là khuyết điểm thực sự của các lịch sử, của nghiên cứu về các sự biến của con người: giải thích và thực hiện nghiên cứu chỉ một phần của các dữ kiện. Và điều này được lựa chọn không vì ý định lịch sử mà bởi thành kiến bè phái, thậm chí nó là vô thức và thiện ý. Những gì mà nghiên cứu loại này nhằm vào không phải là chân lí, sự chính xác, sự tái tạo toàn bộ về đời sống của quá khứ, mà chỉ là sự tô đậm hoạt động cụ thể, sự xác nhận một giả thiết có trước. Lịch sử là lãnh địa đơn độc của những ý niệm. Con người được xem xét như tinh thần, như ý thức thuần túy. Hai kết quả sai lầm rút ra từ quan niệm này là: Các ý niệm được xác nhận thường võ đoán, hư cấu. Những sự kiện được xem là có tầm quan trọng thì là giai thoại, không phải lịch sử. Nếu lịch sử được viết, theo nghĩa hiện thực của từ này, là nó nhờ vào trực giác thiên tài của những cá nhân đơn lẻ, không phải là hoạt động khoa học có ý thức và có hệ thống.

Với Marx, lịch sử tiếp tục là phạm vi của các ý niệm, của tinh thần, phạm vi hoạt động có ý thức của các cá nhân đơn lẻ hay kết hợp. Nhưng những ý niệm, tinh thần, đi vào bản thể, đánh mất đi tính võ đoán của chúng, chúng không còn là các tín ngưỡng hư cấu hay là các sự trừu tượng xã hội học nữa. Bản thể của chúng tồn tại trong kinh tế, trong hoạt động thực tiễn, trong các hệ thống và các quan hệ của sản xuất và trao đổi. Lịch sử như nó xảy ra là hoạt động (kinh tế và đạo đức) có tính thực hành đơn thuần. Một ý niệm trở thành hiện thực không chỉ bởi nó hợp logic hay thích hợp với chân lí thuần túy, nhân loại thuần túy (vốn chỉ tồn tại như một kế hoạch, như một mục đích đạo đức chung của con người), mà vì nó tìm thấy trong thực tại kinh tế sự biện minh của nó, cái công cụ mà với công cụ ấy nó có thể được thực hiện. Theo đó, để biết một cách đúng đắn sự kết thúc lịch sử của một đất nước, một xã hội, một nhóm xã hội là gì, ta trước hết phải biết các hệ thống và các quan hệ sản xuất và trao đổi đạt được điều gì ở đất nước và xã hội đó. Thiếu đi sự hiểu biết này ta sẽ có thể viết những công trình, luận văn chuyên khảo cục bộ vốn có ích cho lịch sử văn hóa, ta sẽ nắm bắt được những sự phản ánh thứ cấp, những kết quả sơ lược, nhưng sẽ không phải là làm lịch sử, hoạt động thực hành sẽ không phơi bày cho ta toàn bộ tính chặt chẽ thuần nhất của nó.

Advertisements

Read Full Post »