Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một 4th, 2017

“Hãy thoáng tưởng tượng một hình ảnh quen thuộc về công chúng hàn lâm tạo ra từ các nhà phê bình hồi ứng người đọc, như tôi chẳng hạn, [họ] tẻ nhạt và phù du. Tôi khẳng định rằng những gì bạn hoặc tôi biết về một văn bản chỉ là những ý niệm của bạn hoặc tôi về nó. Ối chà! Nguy hiểm quá! Lập tức có tiếng càu nhàu và mấy câu hỏi giận dữ. “Phải chăng ông đang nói văn bản không tồn tại?” (Âm vang câu hỏi khét tiếng từ một sinh viên nguy hiểm trong lớp của Stanley Fish, “Có một văn bản trong lớp này không?”). “Không, tôi không nói gì cả về sự tồn tại hay không tồn tại của văn bản” (Không, tôi không là Bishop Berkeley và cũng không có ý nói như thế). Nói rằng một cuốn sách “hoàn toàn nằm trong tâm trí của bạn”, thì không có nghĩa là nói rằng cuốn sách ấy không tồn tại thực – [nó] cũng tồn tại thực như bất cứ cái gì khác (hẳn là Bishop ắt sẽ nói rất hay về điều đó). Cũng không phải nói rằng bạn không cảm thấy hứng khởi hay xúc động hay thích thú hay giận dữ bởi cuốn sách.

Tôi cố gắng chuyển hướng lý lẽ này. “Nói theo cách khác, hợp lý hơn. ‘Điều bạn biết về văn bản đơn giản là tập hợp những tri nhận của bạn về nó’. Khá hơn chưa? Hay, có lẽ hợp lý hơn một chút nè, ‘bạn không thể biết bất kỳ điều gì nếu không thông qua quá trình tri nhận có tính người trong não bộ của bạn (trông thấy nó, nghe về nó), trừ phi tri thức của bạn bẩm sinh mà có hay đến từ trực giác thần linh’”. Với tôi, lý lẽ này dường như quá hiển nhiên như thể hầu hết chúng đều thừa thãi [một cách] không cần thiết, và thực ra thì, đến chỗ này, những tiếng càu nhàu thường tắt dần.”

Advertisements

Read Full Post »