Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám, 2014

LTS:
Tôi thích đọc những bài khởi nguyên của một lý thuyết/ của một sự chuyển hướng lý thuyết. Ở nơi đó, lý thuyết như dòng dung nham vừa trào ra từ một cơn chấn động của tư tưởng. Nó nóng bỏng, chưa được định hình, và vì thế, luôn tràn trề sức sống và đầy tham vọng muốn nuốt chửng, thiêu cháy mọi thứ phía trước. Nó bất định, thiếu tính hệ thống, và vì thế, luôn tiềm ẩn nnhững kẽ hở; nói cách khác, nơi đó tính hệ thống của tư duy chưa kịp vá víu những rạn nứt vốn có của bất kỳ lý thuyết nào.

“Nếu ta nỗ lực tìm kiếm tính tất yếu lịch sử của sự môi giới (medium) văn học, một sự môi giới không còn độc quyền trong lĩnh vực giải trí và mua vui, và giờ đây đã bị sự cạnh tranh của truyền thông đại chúng làm cho còi cọc đi, thì ta buộc phải xuyên qua hình thức cũ của nó, chấp nhận mở rộng hơn những hình thức đã được hợp thức hóa: tính tự trị của nó, sự phản ánh có tính mô phỏng của nó về những hoàn cảnh xã hội, và thậm chí quyền lực phổ quát của nó trong việc kiến tạo thực tại, như chủ nghĩa Marx khai minh đã đề cập đến. Thế thì điểm trọng tâm ở đây là sự trang bị có tính nhân học của con người, những con người mà cuộc sống của họ được duy trì bằng trí tưởng tượng của họ.
Dù vậy, văn học cũng có một nền tảng cơ sở, một cơ sở của tính mềm dẻo (plasticity) chưa được xem là tiêu biểu, vốn tự biểu hiện trong sự tái định hình liên tục những mẫu hình mà con người chấp nhận, vốn đã bị điều kiện hóa về mặt văn hóa. Như là một sự môi giới của viết, văn học đem lại sự trình bày cái gì khác vẫn còn chưa được xem trọng. Điều này nổi lên như là sự phản chiếu tính mềm dẻo thuộc về con người ở thời điểm mà những chức năng trước đó của văn học đã bị vượt bỏ bởi những hình thức truyền thông khác. Nếu văn học tạo điều kiện cho những định hình bất tận của tính mềm dẻo thuộc về con người, thì nó biểu hiện cho động cơ căn bản của con người muốn biểu thị chính mình; bởi vì sự tự hiểu sinh ra từ việc vượt qua những giới hạn. Văn học khơi dậy tính mềm dẻo thuộc về con người cho sự hoàn tất khép kín của những mẫu hình, mà mỗi hành động đó của nó là một mệnh lệnh cho sự tự đối diện [của con người]. Như là một sự môi giới, văn học cho thấy rằng toàn bộ tính xác định chỉ là ảo tượng. Thậm chí nó hội nhập vào chính mình tính không đích thực của toàn bộ những mẫu hình thuộc về con người mà nó là tiêu biểu, vì đây là cách duy nhất nó đem lại diện mạo cho đặc điểm bất định của cái mà nó đang môi giới. Có lẽ đây là chân lý mà qua đó văn học đối lập với nhận thức rằng nó là một ảo tượng, bằng việc kháng cự lại sự xóa bỏ [nó] xét như [nó là] sự lừa dối đơn thuần. Nếu văn học cho thấy rằng tính mềm dẻo thuộc về con người được thôi thúc bởi một xu hướng vươn tới mẫu hình mà không bao giờ tự cầm tù trong bất kỳ mẫu hình nào đã đạt được, thì rõ ràng là văn học soi sáng nhiều cho cấu tạo nhân học của con người chúng ta….”

Advertisements

Read Full Post »