Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba 3rd, 2014

“Mỗi hành vi đọc là một sự kiện, một sự tương hỗ bao gồm một người đọc cụ thể và sự tượng hình cụ thể của những vết mực trên trang giấy, và xảy ra trong một thời gian cụ thể ở một ngữ cảnh cụ thể. Những trạng thái cơ thể nào đó, những loại cảm xúc nào đó, những sự liên kết ngôn từ và biểu trưng nào đó, được khơi dậy từ nơi trữ lượng ngôn từ (linguistic reservoir). Từ những vùng năng động này, đến những cụm từ, nói theo cách đơn giản nhất, sự định hướng lựa chọn – được điều kiện hóa từ những nhân tố cá nhân và xã hội phức tạp tham gia vào tình huống – tuyển ra những yếu tố tổng hợp hay hòa phối thành cái tạo nên “ý nghĩa”. Ý nghĩa không phải là cái đã tạo rồi sẵn có trong văn bản hay nơi người đọc, mà là điều xảy ra trong suốt sự tương hỗ giữa người đọc và văn bản.

Khi ta nhìn thấy một tập hợp những vết mực trên trang in mà ta tin rằng chúng có thể được chuyển thành các kí hiệu ngôn từ (nghĩa là có thể được xem như một văn bản), ta cho rằng nó ắt sinh ra một số loại ý nghĩa ít nhiều mạch lạc. Ta sử dụng kinh nghiệm dự trữ của ta. Những khả năng lựa chọn phức tạp bên trong vang vọng đến những từ ngữ khi chúng được đặt vào trong các cụm từ và các câu. Từ mỗi khởi đầu, và thậm chí thường là trước đó, một số những chờ đợi, một vài những cảm xúc, hay quy tắc hay mục đích sơ khởi, chẳng quan trọng là chúng mơ hồ như thế nào, sẽ dẫn dắt sự lựa chọn và tổng hợp. Khi đôi mắt ta chạm đến văn bản đang mở ngỏ, ta tìm kiếm những dấu hiệu dựa trên những chờ đợi về điều gì sắp đến, dưới sự soi sáng của trải nghiệm ngữ pháp và ngữ nghĩa trong quá khứ. Văn bản xét như một kiểu hình ngôn ngữ là bộ phận của cái gì đang được cấu tạo. Những khả năng mở ra cho các quy ước từ vựng, ngữ pháp, ngôn ngữ và văn học, các ý tưởng, các chủ đề, những kiểu mẫu chung của ý nghĩa vốn có thể được tiếp tục triển khai”. Louise Rosenblatt, 1988, Writing and Reading: The Transactional Theory, University of Illinois, trang 4.

Advertisements

Read Full Post »