Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Hai, 2013

Phạm trù về sự hồi ứng bao gồm bất kỳ và toàn bô những hoạt động được khơi gợi từ một dãy các từ: sự dự phóng những khả năng cú pháp và từ vựng; những gì diễn ra hay không diễn ra sau đó của chúng; thái độ hướng đến những con người và những sự vật, hay những ý niệm hướng đến chúng; sự đảo ngược hay đặt vấn đề về những thái độ đó; và nhiều điều nữa. Hiển nhiên, điều này áp đặt một gánh nặng rất lớn lên người phân tích, người mà quan sát của anh ta vào bất kỳ thời khắc nào trong trải nghiệm đọc phải bao hàm toàn bộ những gì đã xảy ra (trong tâm trí của người đọc) ở những thời điểm trước đó, mỗi trong số chúng nằm ở nơi sự chuyển hướng của nó tùy thuộc vào những áp lực được tích lũy của những gì trước đó của nó. (Anh ta phải xét cả những ảnh hưởng và những áp lực xảy ra trước trải nghiệm đọc hiện thời – câu hỏi về thể loại, lịch sử và vân vân – những câu hỏi ta sẽ xem xét sau). Toàn bộ những điều này được thâu gồm trong vế câu “hiện thời”. Nền tảng của phương pháp là một sự xem xét về dòng chảy thời gian của trải nghiệm đọc, và nó cho thấy rằng người đọc hồi ứng dựa trên dòng chảy này và không [hồi ứng] đối với toàn bộ phát biểu. Nghĩa là, trong bất kỳ đoạn nào của phát biểu, có một điểm mà nơi đó người đọc lĩnh hội từ thứ nhất, và sau đó là từ thứ hai, rồi thứ ba, và cứ tiếp tục như vậy, và sự tường thuật về những gì xảy ra đối với người đọc luôn là sự tường thuật về điều đã xảy ra đối với điểm đó”.

(Stanley Fish, “Literature in the Reader: Affective Stylistics”, Is There a Text in This Class? Harvard University Press, trang 27).

Read Full Post »