Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Một 9th, 2013

HỌC TẬP VÀ CHỨNG VĨ CUỒNG

Tâm thế nghiên cứu văn học hiện nay của chúng ta tồn tại một hiện tượng có tính nghịch lí. Một mặt, chúng ta đã có ý thức về việc phải học tập, tiếp thu các kiến thức khoa học văn học hiện đại, sau nhiều thập kỉ bó hẹp trong phạm vi học thuật xã hội chủ nghĩa. Nhưng mặt khác, chúng ta lại háo hức muốn ứng dụng, vận dụng, và có kết quả, thậm chí thành tựu ngay tức thì. Điều này dẫn đến thái độ không chú trọng, xem trọng việc học tập, giới thiệu, dịch thuật kiến thức một cách chính xác, hệ thống và trật tự. Thậm chí có người còn xem việc giới thiệu như thế là một dạng thuộc bài, học bài, nói lại…. 

Tâm thế này ít nhất gây ra hai hậu quả. Người giới thiệu kiến thức thì chỉ giới thiệu qua loa, thiếu chính xác, thiếu tính hệ thống và trật tự, do chưa đủ công phu học tập, nghiền ngẫm, hoặc khi giới thiệu thì cố gắng biến báo đi, phê phán, nhận xét, mà thực ra chủ yếu là bình tán một cách chủ quan, để nhằm thể hiện rằng mình không phải là kẻ “thuộc bài”. Người ứng dụng, vận dụng thậm chí cả lập thuyết thì tha hồ vung đao kiếm như chỗ không người, vì chẳng ai hiểu anh ta nói gì, mà có hiểu chút chút thì cũng không thể nói gì, vì chưa chắc anh ta có thể hiểu mình ở đâu và nói gì!

Tình trạng này còn được tiếp sức bằng việc ngày nay, nhìn chung ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận các tư liệu nước ngoài trên mạng, chỉ cần có chút ngoại ngữ, là có thể đọc được. Nó dẫn đến hậu quả là chúng ta mang ảo tưởng mình là người có tài liệu, và vì vậy, có kiến thức về vấn đề lí thuyết ấy. Thậm chí có người còn hoang đường đến mức là tự lập thuyết cho mình các loại “luận”, trên cơ sở xào nấu, bình tán vô tội vạ các triết gia nước ngoài…

Xem chừng căn bệnh mà ông Cao Xuân Hạo gọi là chứng “vĩ cuồng” không còn chỉ có ở một lớp người nào đó nữa.

Advertisements

Read Full Post »