Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười, 2013

“Tỉ lệ, sự hợp nhất của văn bản, ngang bằng với tỉ lệ, sự đồng nhất của bản ngã, nhưng với điều kiện vế phải của phương trình không thể bị triệt tiêu (eliminated) bởi vế trái của nó. Tính hợp nhất mà ta tìm thấy trong các văn bản văn học thấm đẫm tính đồng nhất phát hiện ra tính hợp nhất đó. Điều này đơn giản có nghĩa là việc đọc của tôi về tác phẩm văn học nào đó sẽ khác biệt với của bạn, của anh ta hay của cô ta. Với tư cách là những người đọc, mỗi người trong số chúng ta sẽ sử dụng những loại thông tin khác nhau từ bên ngoài. Mỗi người sẽ tìm thấy những chủ đề cụ thể liên quan đến họ. Mỗi người sẽ có những cách khác nhau để đưa văn bản vào sự trải nghiệm với một sự mạch lạc và ý nghĩa làm thỏa mãn [sự chờ đợi của họ]. [….] Nguyên tắc bao quát là: tính đồng nhất tái tạo bản ngã, hay, nói theo cách khác, phong thái (style) – theo nghĩa là khí chất cá nhân – tự tạo ra chính mình. Nghĩa là, khi đọc, tất cả chúng ta sử dụng tác phẩm văn học để biểu trưng hóa và cuối cùng là lặp lại bản thân mình. Chúng ta thực hiện xuyên suốt văn bản những kiểu hình ham muốn và thích nghi đặc thù của riêng ta. Chúng ta tương tác với tác phẩm, đặt vào nó vai trò tiềm lực tâm lý của riêng ta và đặt vào chính mình vai trò của tác phẩm – khi ta lý giải nó”. Norman Holland, 1975, Unity Identity Text Self, PMLA, 90, 816.

Advertisements

Read Full Post »

“Văn bản là một phương tiện được hình thành để sản xuất ra người đọc mẫu của nó. Tôi  nhắc lại rằng đây không phải loại người đọc tạo ra dự đoán luôn luôn đúng [về văn bản]. Một văn bản có thể dự liệu người đọc mẫu vốn được trao quyền để nỗ lực có những dự đoán vô tận. Người đọc thực tế/ thường nghiệm chỉ là một diễn viên tạo ra những dự đoán về loại người đọc mẫu do văn bản đặt định. Vì về cơ bản ý định của văn bản là nhằm sản xuất một người đọc mẫu để có những dự đoán về nó. Tính chủ động của người đọc mẫu cốt ở việc luận ra một tác giả mẫu, không phải là tác giả thực tế, và, cuối cùng, đồng nhất với ý định của văn bản”.

Umberto Eco, 1990, Interpretation and Overinterpretation: Word, History, Texts, Clare Hall, Cambrigd University, tr 180.

Read Full Post »