Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Sáu, 2013

Nghiên cứu sau đây có đặc điểm của một cuộc thử nghiệm. Tôi sẽ thử vận dụng một sự phân biệt phương pháp cho ba giai đoạn của sự lý giải, điều vốn vẫn thường không được phân biệt trong thực hành lý giải ngữ văn học cũng như phân tích văn bản. Nếu đúng là việc hiểu và lý giải, sự lĩnh hội trực tiếp và sự giải thích phản tư về một văn bản văn học, được hòa trộn một lần trong tiến trình lý giải, thì ở đây chân trời của lần [đọc] thứ nhất, đọc tri nhận thẩm mỹ sẽ được phân biệt với chân trời của lần [đọc] thứ hai, đọc tái lý giải có tính hồi cố. Để làm điều này, tôi sẽ thêm vào bước thứ ba, đọc lịch sử, bắt đầu với việc tái cấu tạo chân trời của những chờ đợi, trong đó chính bài thơ được ghi lại bằng sự xuất hiện của tập Fleur du mail, và sau đó tuân theo lịch sử của sự tiếp nhận hay các “hoạt động đọc”, tiến đến lần đọc gần đây nhất, đó là lần đọc của tôi.

Ba bước lý giải của tôi không phải là sự cải cách phương pháp của riêng tôi. Nó được đặt cơ sở trong lý thuyết cho rằng quá trình thông diễn được quan niệm như là một sự thống nhất ba moment của sự hiểu, lý giải và vận dụng. Hans-Georg Gadamer đáng được tôn vinh trong việc làm nổi bật tầm quan trọng của sự tổng hợp bộ ba quá trình thông diễn này. Từ thời cổ đại, sự tổng hợp này đã được đặt ra trong toàn bộ [hoạt động] lý giải văn bản, theo đó có nhiều hơn hoặc ít ra là một khía cạnh đã được nhận thức; nó được thông diễn học đức tin trong suốt thời kỳ Ánh sáng ngầm định thức hóa như là học thuyết của ba bước subtilitates; trước sự chiến thắng của lí tưởng thuộc về chủ nghĩa lịch sử và chủ nghĩa thực chứng của tri thức khoa học, nó không còn được tin cậy nữa; và nó trở lại diễn đàn chính theo sự phát triển của lí thuyết, với sự phục hưng của thông diễn học thần học và pháp lí. Sự lạc hậu hiển nhiên của thông diễn học văn học được chứng thực bằng việc ở đây quá trình thông diễn bị quy giản vào chỉ bản thân sự lý giải, mà không có lý thuyết nào về việc hiểu được phát triển cho những văn bản thuộc đặc điểm thẩm mỹ, và vấn đề ‘sự vận dụng’ bị vứt xó để trông cậy vào chủ nghĩa phê bình của các nhà bình điểm sách như là [hoạt động] phê bình không còn mang tính học thuật nữa. Lời đề nghị của Gadamer về việc “định nghĩa lại thông diễn học của khoa học nhân văn từ viễn tượng của thông diễn học về luật học và thần học” là một cơ hội cho thông diễn học văn học, cho mục đích mà tôi đặt ra về vấn đề có thể và bằng cách nào sự tổng hợp thông diễn của cả ba moment đó hiện thực hóa bản thân nó trong [hoạt động] lý giải một văn bản thơ ca.

(chắc chắn là còn tiếp…. hehe…)

Dịch từ Hans Robert Jauss, Kinh nghiệm thẩm mỹ và thông diễn học văn học, Suhrkamp, 1991, trang 813-

Advertisements

Read Full Post »