Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Sáu 16th, 2012

Khi cuộc chiến tranh 1914 – 1918 nổ ra, Wittgenstein đăng lính vào quân đội Áo như một tay súng tình nguyện và được gởi đến Eastern Front.

Sir Eduardo Paolozzi: Wittgenstein the Soldier 1964.

Từ thời thanh niên, Wittgenstein thường nghĩ đến cái chết. Ông có một niềm tin quái gở rằng mình sẽ chết sớm và không có quyền sống trừ phi sáng tạo được một vài công trình vĩ đại.

Trong cái nhìn lướt qua đầu tiên về quân giặc, ông viết…

“Bây giờ tôi đã biến đổi để trở thành một con người đúng nghĩa vì tôi đang mục sở thị cái chết”.

Trong hai năm đầu cuộc chiến, ông chẳng thấy có việc gì nhiều để làm dù cuộc sống rất khốn khổ vì điều kiện sống quá khắc nghiệt và vì sự tàn bạo, phù phiếm của chiến tranh.

“Tôi biết ngay từ đầu rằng phe ta sẽ thua”.

Trong khi làm nhiệm vụ, ông vẫn tiếp tục những suy nghĩ về logic, viết nó vào trong sổ ghi chép, cùng với những suy nghĩ về tình trạng tinh thần của mình. Ông đọc Sách phúc âm tóm tắt của Leo Tolstoy và chịu ảnh hưởng sâu sắc từ nó.

“Mùa đông đang bắt đầu đến… Một lần nữa nhãn giới của tôi trở nên mờ mịt. Lúc này rõ ràng là tôi đang ở trong thời điểm phải giải quyết những vấn đề sâu sắc nhất, quá nhiều giải pháp thực tiễn hiện ra trước mắt tôi!!! Vấn đề là giờ đây tâm trí của tôi hoàn toàn đui mù. Tôi cảm thấy rằng tôi thực sự ở trước cái cổng nhưng không thể thấy nó đủ rõ để mở nó ra. Đây là một trạng thái hết sức đặc biệt mà tôi chưa từng trải qua rõ rệt như lúc này. (Nhật ký 16/11/14).

Tháng 3, năm 1916, Wittgenstein được bổ nhiệm vào đơn vị chiến đấu tại mặt trận Nga với vị trí một quân nhân bình thường. Vào tháng năm, quân Nga mở màn cuộc tấn công lớn, một số cuộc chiến dữ dội nhất của chiến tranh bắt đầu diễn ra. Trung đoàn của Wittgenstein đối mặt với một mũi tấn công và chịu những thương vong nặng nề. Với lời yêu cầu riêng, ông được bổ nhiệm vào nơi nguy hiểm nhất, một trạm quan sát tiền tiêu của trận tuyến, nơi ông có thể nhìn thấy vũ khí của quân địch.

Căn cước quân nhân của Wittgenstein.

“Nếu tôi mất tinh thần hay nao núng khi nghe tiếng súng thì đó là dấu hiệu của một nhãn quan sai lầm về cuộc đời…

Dĩ nhiên là sự gần gũi với cái chết sẽ đem lại cho tôi ánh sáng của cuộc đời. Có thể Chúa khai minh cho tôi. Tôi là một con côn trùng, nhưng nhờ Chúa, tôi trở thành con người. Chúa ở ở cùng tôi. Amen.”

Ông được tặng thưởng vài huân chương hạng nhất vì tinh thần dũng cảm. Những ghi chú của ông cho thấy rằng đã có sự biến đổi triệt để diễn ra trong tư duy của ông. Ông bắt đầu hiểu thấu đáo cách thức tư tưởng về logic của ông kết nối với mối quan tâm của ông về cuộc sống đích thực.

“Phải, tác phẩm của tôi mở rộng từ những nền tảng về logic đến bản chất của thế giới”.

Ông được thăng bậc sĩ quan và để hết tâm trí vào những trận đánh lớn. Kết thúc chiến tranh, ông và 300.000 người lính Áo bị quân Ý tống vào tù và 30.000 trong số đó đã chết trong nhà tù do dịch bệnh và đói ăn. Gia đình của của ông và Keynes đã nỗ lực để ông được phóng thích nhưng ông khước từ ra đi cho đến khi những người cuối cùng bị giam giữ được thả ra.

Nhưng ông đã hoàn tất Tractatus, một tinh hoa trong tư tưởng của ông về logic và đạo đức học. Đây có lẽ là thành quả binh nghiệp độc đáo nhất trong lịch sử!!

(dịch và tán nhảm từ Introducing Wittgenstein)

Advertisements

Read Full Post »