Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Sáu 15th, 2012

Năm 1913, Wittgenstein quyết định đến sống một mình ở Na Uy trong hai năm để trầm tư và nghiên cứu về logic.

Russell cố gắng ngăn cản ông.

“Tương lai ở đó sẽ tối tăm”.

“Tôi ghét ánh sáng”.

“Anh sẽ chỉ có một mình”.

“Tôi sẽ bị nhũn não nếu nói chuyện với những người thông minh”. [Chảnh kinh khủng!]

“Anh điên rồi!”

“Chúa bảo toàn sự minh mẫn cho tôi”.

“Chúa chắc chắn sẽ làm như vậy”.

Rồi ông đến sống ở bìa rừng của vịnh Sogne, phía bắc Bergen.

Căn nhà bé tí của Wittgenstein, vịnh Sorne.

Nhưng Wittgenstein vẫn chưa có mảnh bằng cử nhân nào. Nên bạn ông là Moore đến thăm ông ở Na Uy và ghi lại một dãy những ghi chú về logic do Wittgenstein đọc cho.

“Anh biết không, những ghi chú này sẽ đem lại một luận văn cử nhân”.

Moore trở về Cambridge và nhận ra rằng theo những quy tắc trình bày thì một tiểu luận phải có lời nói đầu và những tài liệu tham khảo. Ông viết một lá thư để cho Wittgenstein biết điều này.

Và Wittgenstein hồi âm như sau:

“Bức thư của anh làm phiền tôi.

Khi tôi viết Logic, tôi chẳng làm theo quy tắc trình bày nào cả, và do vậy tôi nghĩ tốt hơn hết là anh nên đưa cho tôi mảnh bằng  và đừng có hoạch họe gì nữa!… Nếu tôi không xứng đáng có được một ngoại lệ thậm chí chỉ dành cho mấy cái chi tiết NGU XUẨN kia thì tốt hơn hết là tôi đâm đầu xuống đất cho rồi; và nếu tôi xứng đáng mà anh lại chẳng làm được thì – vì chúa – anh đừng nên đến đây”.

Có thể hiểu được rằng Moor giận dữ như thế nào và ông đã không hồi âm, nên Wittgenstein cũng chẳng có tấm bằng cử nhân nào cả!

Nhưng sau đó cha này lại lấy cuốn sách hụt cử nhân ra bảo vệ và có bằng tiến sĩ !

Advertisements

Read Full Post »