Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tư 24th, 2010

CHÂN TRỜI (HORIZON- ANH/ HORIZONT- ĐỨC)

Một thuật ngữ có được một ý nghĩa triết học đặc biệt trong những công trình của Dilthey, Husserl, Heidegger, và những triết gia hiện tượng học và thông diễn học khác. Một chân trời là một khuôn khổ hay một trường của nhãn quan trong đó ta hiểu. Mỗi người với tư cách một tồn tại lịch sử bị điều kiện hóa bởi một truyền thống và văn hóa và vì vậy, cư ngụ trong một chân trời nào đó. Một chân trời là một thế giới cuộc sống của con người. Một sự hiểu khách quan thuần túy, và vì thế, thoát ly khỏi chân trời cụ thể của một người là không thể có được. Nghĩa của văn bản được xác định trong một chân trời nào đó. Để đạt đến sự hiểu lịch sử, ta phải đạt được một chân trời lịch sử và lý giải dựa vào bản thân tồn tại lịch sử và chân trời truyền thống quá khứ, hơn là dựa vào tiêu chuẩn đương thời và những thành kiến của ta. Bản thân một chân trời luôn trong quá trình tạo thành. Hiện tượng những chân trời là nền tảng cho vòng tuần hoàn thông diễn. Điều này cũng gợi ra rằng vì lẽ mọi sự hiểu có thể đạt được dựa vào bối cảnh của một chân trời khả nghiệm, nên không có việc hiểu nào là hoàn tất hoặc thoát khỏi sai lầm. Đặc tính viễn tượng của khái niệm chân trời bị giam hãm bởi khái niệm điểm nhìn, vì chính khái niệm khiêm tốn hơn này, dù sao đi nữa, làm rơi mất một vài phương diện sâu sắc hơn của khái niệm chân trời.

Hoàng Phong Tuấn dịch từ:  Nicholas Bunnin and Jiyuan Yu (chủ biên), 2004, The Blackwell Dictionary of Western Philosophy, Blackwell, USA, mục “horizon”.

Advertisements

Read Full Post »